MỘT CHUYỆN TÌNH – CẢM ĐỘNG NHƯNG…
Hồi đầu thế kỷ XIX, các nhà bác học đã phát hiện ra sắt có trong máu người dưới dạng huyết cầu tố (hemolobin). Một sinh viên khoa Hóa đã làm gì khi nghe cô gái mình yêu hỏi anh ta lấy gì làm chứng cho tình yêu đang chảy cuồn cuộn trong cơ thể anh ta?
Anh ta đã quyết định tặng người yêu dấu một chiếc nhẫn bằng… sắt nhưng không phải bằng sắt thông thường mà bằng sắt lấy từ chính máu của mình! Cứ định kỳ lấy máu ra, chàng trai thu được một hợp chất mà từ đó tách sắt ra bằng phương pháp hóa học.
Nhưng chiếc nhẫn đã không bao giờ được đeo trên tay cô gái như một bằng chứng tình yêu bởi… nó chưa được làm xong thì chàng trai đã chết vì bị mất máu, cho dù lượng sắt lấy ra khỏi cơ thể chàng chưa tới… 3g!
Các chàng trai, cô gái ngày nay vẫn rất nhớ câu chuyện này. Nhưng chẳng ai chứng tỏ tình yêu bằng cách này nữa, cho dù thật là cảm động.
TÌNH YÊU CỦA CHÀNG KỸ SƯ HÓA
Ở một thành phố nọ có một đôi bạn thân. Họ rất thương yêu và quý trọng nhau như chính bản thân mình dù rằng họ có hai nghề nghiệp hoàn toàn trái ngược nhau: Một người là một nhà thơ lãng mạn nổi tiếng và người kia lại là một nhà hóa học giỏi. Ngoài điều đó ra thì họ hợp nhau trong mọi việc và tất nhiên trong cả chuyện tình cảm. Một ngày kia có một cô gái tuyệt vời xuất hiện trong cuộc sống của họ và trớ triêu thay do quá hợp nhau nên họ cùng đem lòng yêu say đắm cô gái. Không cố ý nhưng giữa 2 người bắt đầu xuất hiện những rạn nứt, cả hai cùng cố hết sức để lấy lòng người yêu mong cô ấy sẽ là của mình và cảm thấy tức tối trước người kia, kẻ tình địch. Cô gái là một phụ nữ tuyệt vời cô quý trọng cả hai người bạn trai và cô cũng không thể biết được mình yêu ai hơn cả hai chàng điều thật tuyệt vời và cô cũng rất đau khổ vì không biết chọn ai và cũng không muốn làm người nào buồn. Bỏ đi thì cô cũng không đành lòng vì cô quá yêu các chàng trai này.
Ba người con đầu ỷ có tiền có của, quen thói tiêu xài phung phí, ăn chơi trác táng cùng với mấy đứa con gái nhà Halogen. Ngồi ăn thì núi cũng lỡ, sau những tháng ngày sa đọa, chúng trắng tay và phải sống bám vào nhà Halogen.
Còn người con út Butan, vốn là người hiền lành, tốt bụng, chăm chỉ học hành, anh vừa tốt nghiệp trường Đại học Mỏ địa chất Molipđen. Hiện anh đang làm việc ở mỏ dầu Xutacom, dưới sự quản lý của ông chủ Cracking – một người keo kiệt và độc ác.
Lại nói về dòng họ Olefin, có nàng Etilen xinh đẹp, ngoan hiền . Cô hiện là sinh viên năm cuối trường Đại học Sư phạm Naptalen. Một buổi chiều nọ, trên con đường Coban trải đầy lá vàng rơi, duyên số đã đưa đẩy Etilen gặp Butan và dưới bóng hoàng lan, họ đã trao nhau tiếng yêu nồng nàn. Trời đã xế chiều, hai người chia tay nhau. Trước khi ra về, Etilen hỏi Butan rằng:
Thế là từ đó, sau những giờ học và giờ làm, đôi bạn trẻ lúc nào cũng quấn quýt bên nhau không rời.
Nhưng sự đời éo le, mấy ai biết trước chữ “ngờ”. Thấy nàng Etilen xinh đẹp, lão Cracking rắp tâm chiếm đoạ nàng cho bằng được. Nhân cơ hội ấy, lão tìm cách vu oan giá họa cho Butan tội biển thủ công quỹ và buộc chàng vào vòng lao lý. Ấy vậy mà với tình yêu và lòng chung thuỷ của Etilen, hắn đã không chinh phục được nàng. Điên tiết, lão sai tên Oxi đến đốt nhà nàng (chuyên gia mừ). Để thoát khỏi tên Cracking hung bạo, nàng tìm cách trốn đi nơi khác và trở thành cô lái đò trên dòng sông Etanol huyền bí (chắc tửu lượng cô nàng khá lắm đây, mới ko bị say chứ nhỉ).
Những tưởng cuộc sống yên bình sẽ đến với cô, nhưng dường như bất hạnh cứ bám theo cô mãi. Tên chủ mỏ đồng gần đấy vốn háo sắc, mê mẩn với nhan sắc của Etilen, hắn sai tên nô tì Suoh (CuO) bắt ép nàng về. Thân cô thế cô, nàng đành phải theo hắn về làm thiếp. Để tránh tai mắt của chính quyền, hắn khai tên giả và đăng ký KT3 cho nàng với tên Axetanđehit kiều diễm . Từ đấy cuộc đời nàng chuyển sang trang mới (dường như u ám hơn).
Lại nói về Butan tội nghiệp. Sau khi bóc 2 cuốn lịch (2 năm tù giam), chàng trở về nhưng chẳng thấy người yêu đâu cả . Sau khi ghé thăm 3 người anh, chàng khăn gói ra đi để quên quá khứ đau buồn. Chàng đi tới thành phố công nghiệp Ankađien. Do có tiền án nên chẳng nơi nào dám nhận chàng vào làm. May thay ông Buna tốt bụng đã rủ chàng về đồn điền cao su của ông. Thấy chàng hiền lành lại chăn chỉ, ông muốn gả con gái Lưu huỳnh cho chàng nhưng chàng một mực từ chối vì trong lòng vẫn còn hình bóng Etilen . Chàng quyết định bỏ đi.
Thế nhưng, trong lúc ấy, nàng Etilen đã không còn như xưa. Nàng đã trở thành một mụ Axetandehit hoàn toàn trái ngược với bản chất ngây thơ ban đầu. Nàng ta qua lại lén lút với Mangan – bạn của chủ mỏ đồng. Hai người rắp tâm chiếm đoạt tài sản của lão chủ mỏ đồng. Dân cư trong làng biết chuyện liền đặt cho nàng biệt danh Axetic chanh chua và độc ác.
Kết thúc một chuyện tình thật buồn! Chả người nào có kết cục hạnh phúc cả.
“Sự đời nghĩ cũng nực cười
Lắm phen oan trái, lắm hồi éo le!”
Đọc xong truyện rồi, thử trả lời trong câu chuyện trên đã xảy ra bao nhiêu phản ứng hóa học?
Hồi đầu thế kỷ XIX, các nhà bác học đã phát hiện ra sắt có trong máu người dưới dạng huyết cầu tố (hemolobin). Một sinh viên khoa Hóa đã làm gì khi nghe cô gái mình yêu hỏi anh ta lấy gì làm chứng cho tình yêu đang chảy cuồn cuộn trong cơ thể anh ta?
Anh ta đã quyết định tặng người yêu dấu một chiếc nhẫn bằng… sắt nhưng không phải bằng sắt thông thường mà bằng sắt lấy từ chính máu của mình! Cứ định kỳ lấy máu ra, chàng trai thu được một hợp chất mà từ đó tách sắt ra bằng phương pháp hóa học.
Các chàng trai, cô gái ngày nay vẫn rất nhớ câu chuyện này. Nhưng chẳng ai chứng tỏ tình yêu bằng cách này nữa, cho dù thật là cảm động.
TÌNH YÊU CỦA CHÀNG KỸ SƯ HÓAỞ một thành phố nọ có một đôi bạn thân. Họ rất thương yêu và quý trọng nhau như chính bản thân mình dù rằng họ có hai nghề nghiệp hoàn toàn trái ngược nhau: Một người là một nhà thơ lãng mạn nổi tiếng và người kia lại là một nhà hóa học giỏi. Ngoài điều đó ra thì họ hợp nhau trong mọi việc và tất nhiên trong cả chuyện tình cảm. Một ngày kia có một cô gái tuyệt vời xuất hiện trong cuộc sống của họ và trớ triêu thay do quá hợp nhau nên họ cùng đem lòng yêu say đắm cô gái. Không cố ý nhưng giữa 2 người bắt đầu xuất hiện những rạn nứt, cả hai cùng cố hết sức để lấy lòng người yêu mong cô ấy sẽ là của mình và cảm thấy tức tối trước người kia, kẻ tình địch. Cô gái là một phụ nữ tuyệt vời cô quý trọng cả hai người bạn trai và cô cũng không thể biết được mình yêu ai hơn cả hai chàng điều thật tuyệt vời và cô cũng rất đau khổ vì không biết chọn ai và cũng không muốn làm người nào buồn. Bỏ đi thì cô cũng không đành lòng vì cô quá yêu các chàng trai này.
Còn người con út Butan, vốn là người hiền lành, tốt bụng, chăm chỉ học hành, anh vừa tốt nghiệp trường Đại học Mỏ địa chất Molipđen. Hiện anh đang làm việc ở mỏ dầu Xutacom, dưới sự quản lý của ông chủ Cracking – một người keo kiệt và độc ác.
Lại nói về dòng họ Olefin, có nàng Etilen xinh đẹp, ngoan hiền . Cô hiện là sinh viên năm cuối trường Đại học Sư phạm Naptalen. Một buổi chiều nọ, trên con đường Coban trải đầy lá vàng rơi, duyên số đã đưa đẩy Etilen gặp Butan và dưới bóng hoàng lan, họ đã trao nhau tiếng yêu nồng nàn. Trời đã xế chiều, hai người chia tay nhau. Trước khi ra về, Etilen hỏi Butan rằng:
“Chàng về thiếp chẳng cho về
Thiếp nắm vạt áo, thiếp đề câu thơ
Nước non luống những đợi chờ
Barisunfat bao giờ cho tan
Chàng về hỏi xóm hỏi làng
Chất nào có thể hoà tan chất này?”
Không để Etilen chờ lâu, Butan vận dụng vốn kiến thức đã học và trả lời:
“Ra về luống những bồi hồi
Ta viết đôi lời ai khỏi vẩn vơ
Nước non xin chớ đợi chờ
Barisunfat bây giờ đã tan
Ta về hỏi xóm hỏi làng
Metaphotphat hòa tan muối này
Chất nào rồi cũng phải tan
Chỉ tình yêu với thời gian vĩnh hằng”
Nhưng sự đời éo le, mấy ai biết trước chữ “ngờ”. Thấy nàng Etilen xinh đẹp, lão Cracking rắp tâm chiếm đoạ nàng cho bằng được. Nhân cơ hội ấy, lão tìm cách vu oan giá họa cho Butan tội biển thủ công quỹ và buộc chàng vào vòng lao lý. Ấy vậy mà với tình yêu và lòng chung thuỷ của Etilen, hắn đã không chinh phục được nàng. Điên tiết, lão sai tên Oxi đến đốt nhà nàng (chuyên gia mừ). Để thoát khỏi tên Cracking hung bạo, nàng tìm cách trốn đi nơi khác và trở thành cô lái đò trên dòng sông Etanol huyền bí (chắc tửu lượng cô nàng khá lắm đây, mới ko bị say chứ nhỉ).
Những tưởng cuộc sống yên bình sẽ đến với cô, nhưng dường như bất hạnh cứ bám theo cô mãi. Tên chủ mỏ đồng gần đấy vốn háo sắc, mê mẩn với nhan sắc của Etilen, hắn sai tên nô tì Suoh (CuO) bắt ép nàng về. Thân cô thế cô, nàng đành phải theo hắn về làm thiếp. Để tránh tai mắt của chính quyền, hắn khai tên giả và đăng ký KT3 cho nàng với tên Axetanđehit kiều diễm . Từ đấy cuộc đời nàng chuyển sang trang mới (dường như u ám hơn).
Lại nói về Butan tội nghiệp. Sau khi bóc 2 cuốn lịch (2 năm tù giam), chàng trở về nhưng chẳng thấy người yêu đâu cả . Sau khi ghé thăm 3 người anh, chàng khăn gói ra đi để quên quá khứ đau buồn. Chàng đi tới thành phố công nghiệp Ankađien. Do có tiền án nên chẳng nơi nào dám nhận chàng vào làm. May thay ông Buna tốt bụng đã rủ chàng về đồn điền cao su của ông. Thấy chàng hiền lành lại chăn chỉ, ông muốn gả con gái Lưu huỳnh cho chàng nhưng chàng một mực từ chối vì trong lòng vẫn còn hình bóng Etilen . Chàng quyết định bỏ đi.
Thế nhưng, trong lúc ấy, nàng Etilen đã không còn như xưa. Nàng đã trở thành một mụ Axetandehit hoàn toàn trái ngược với bản chất ngây thơ ban đầu. Nàng ta qua lại lén lút với Mangan – bạn của chủ mỏ đồng. Hai người rắp tâm chiếm đoạt tài sản của lão chủ mỏ đồng. Dân cư trong làng biết chuyện liền đặt cho nàng biệt danh Axetic chanh chua và độc ác.
Kết thúc một chuyện tình thật buồn! Chả người nào có kết cục hạnh phúc cả.
“Sự đời nghĩ cũng nực cười
Lắm phen oan trái, lắm hồi éo le!”
Đọc xong truyện rồi, thử trả lời trong câu chuyện trên đã xảy ra bao nhiêu phản ứng hóa học?
.jpg)





